(028) 22422227

Tâm Sự Của Thạc Sỹ Sau Hơn 2 Năm Sống Tại Đài Loan

Chào các bạn . Mình đang theo học thạc sĩ ngành quản lý thông tin tài chính tại trường Đại Học Khoa Học Kỹ Thuật Quốc Lập Đài Bắc (NTUT). Khi biết về lớp chuyên tôi thật sự ngỡ ngàng vì những lợi ích mà học sinh có được, đặc biệt là học sinh không phải vất vả đi tìm việc và sắp xếp thời gian làm việc cũng như học hành thế nào. Thế là tôi quyết định cho cháu mình theo lớp này. Bởi vì tôi đang ở tại Đài Loan, tôi đã từng trải qua những khó khăn khi phải tìm việc để chi trả các chi phí sinh họat, học tập tại đây. Nên tôi là người hiểu rõ cái gì tốt cho cháu tôi nhất.

Là một du học sinh ai cũng phải trải qua nỗi nhớ nhà và thiếu thốn tình cảm. Dù Đài Loan chỉ cách Việt Nam khoảng 3h bay nhưng các bạn du học sinh nơi đây vẫn phải sống một cuộc sống tự lập, phải tự đi trên đôi chân của mình và nhất là gạt bỏ những khó khăn để hòa nhập. Cuộc sống du học sinh không chỉ đơn giản là bước lên máy bay và tới một đất nước xa lạ. Cuộc sống du học sinh không phải màu hồng nhưng du học sinh là những con người “GIÀU CÓ” vì được tiếp xúc với nhiều nền tảng tri thức quý giá, được tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau và đặc biệt đó là trưởng thành. Những bạn du học sinh mà gia đình có điều kiện chu cấp chi phí cho việc học của bạn thì tôi không nói đến, nhưng với dạng du học tự túc như tôi – nghĩa là tự túc tất cả tiền ăn, ở, tiền học phí (tôi may mắn xin được học bổng nên không phải đóng học phí), nhưng để có thể trang trải sinh hoạt phí tôi phải đi tìm việc làm thêm như bao học sinh khác. 

Tôi vốn dĩ là một đứa con trai út trong gia đình có tận 10 người Chị, ở Việt Nam trừ việc học ra tôi không phải làm gì, cuộc sống có thể nói giống như một Cậu Ấm nhỏ vậy. Lúc nào cũng được ba mẹ và các chị chăm sóc lo lắng. Vậy mà khi đến Đài Loan, hàng ngày tôi phải thức vào lúc 5h sáng để chuẩn bị đạp xe đạp mất 45 phút từ chổ tôi trọ đến quán ăn sáng - nơi tôi làm việc, để bắt đầu vào làm lúc 6h sáng, làm vài tiếng rồi phải nhanh chóng đi học. Sau đó thì quay về phòng trọ vệ sinh, xem lại bài vở khoảng 1 tiếng rồi đi ngủ để lấy lại sức cho việc học và làm vào ngày hôm sau. Từ lúc qua Đài Loan tôi phải bỏ hết tất cả các thói quen như ngủ muộn, lướt facebook trong nhiều giờ, chơi game giải trí và tán dóc cùng bạn bè, ngay cả việc gọi điện về nhà thì cũng ngày càng ít đi vì đơn giản tôi phải tranh thủ từng phút để chuẩn bị cho việc học và kiếm tiền của mình. Ngày nghỉ tết, nghỉ hè, thấy bạn bè nô nức về, tôi cũng muốn về, nhưng phải cố gắng ở lại vì sẽ được làm toàn thời gian, không phải lo lắng học kỳ tới không đủ tiền đóng tiền học. ( Vì học phí của tôi rất cao, nếu không có học bổng thì phải đóng gần 70000 đài tệ/học kỳ). Nên hè và tết là lúc tôi phải chạy sô cả hai công việc vào sáng và tối, lúc nào cũng về đến phòng là hơn 10h tối, đặt lưng xuống giường là lập tức đi ngủ.

Khi còn ở Việt Nam tôi cứ nghĩ rằng qua Đài Loan tôi sẽ có cuộc sống màu hồng, dễ dàng tìm được việc làm lương cao. Nhưng qua rồi mới biết cuộc sống của du học sinh như thế nào? Nhà ở thì rẻ và đẹp? Tìm việc nhẹ nhàng lương cao? Qua là có việc làm liền?..... Toàn nghe người khác nói. Và mình cũng tin tưởng qua là có việc làm liền. LÀM GÌ CÓ, phải mất gần nửa năm mình mới xin được việc với đồng lương bèo bọt, thức khuya dậy sớm chạy đi chạy lại giữa hai ba nơi mới đủ trang trải chi phí sinh hoạt. Nhà ở thì làm gì được ở nhà cao cửa rộng, vì để tiết kiệm tối đa mình phải thêu một căn phòng dưới tầng B1 để ở. Nếu ai từng qua phòng mình chắc cũng biết nó “tươi sáng” thế nào.

Lúc mới qua đã có lúc tôi nghĩ rằng thôi về Việt Nam đây, ở đây vừa mệt vừa buồn. Nhưng sau đó tôi suy nghĩ lại “có biết bao nhiêu người muốn qua đây học mà không được, còn mình được thì tại sao mới có 1 chút khó khăn đã muốn buông xuôi, như vậy có xứng đấng với sự kỳ vọng của ba mẹ , anh chị em trong gia đình hay bạn bè – những người đã quan tâm đến mình hay không”, thế là sau đó tôi phải tự hứa với bản thân là không được gục ngã, không được bỏ cuộc phải tự bản thân phấn đấu vì lúc này chẳng có ai bên cạnh để an ủi mình cả, chỉ có tự bản thân mình mới có thể làm được điều đó. Vậy là tôi ở lại và bây giờ tôi tự tin nói với bản thân mình rằng tôi đã lựa chọn đúng. Giờ đây, tôi thật sự có thể tự mình lo cho cuộc sống của mình cũng như lo cho mấy đứa cháu của tôi.

Tôi viết bài này không phải để Pr cho bản thân mình là giỏi là hay nhưng tôi chỉ muốn nói đến các bạn học sinh đang, đã và sẽ trải nghiệm cuộc sống du học sinh tại Đảo Ngọc rằng: “Cuộc sống chỉ khó khăn vất vả đối với những người không biết phấn đấu, không biết chịu cực ngược lại bạn sẽ có tất cả những gì bạn muốn chỉ cần bạn biết cố gắng”. Chúc các bạn sẽ thành công.